Thơ Lãng Hiển Xuân
Cho mùa Thu…
Kẻ si tình trượt dài xuống
đáy sâu vực nhớ
Đáy vực
Là muôn vàn mảnh vỡ của bao
trái tim
Những trái tim yêu
cuồng dại thủy chung
tội lỗi và chân thật...
Những trái tim qua bao nhiêu
lần tất bật
Tất cả cùng tụ họp về đây sau
những cuộc kiếm tìm…
.
Không biết mình là ai hắn
miệt mài sắp xếp
Những mảnh vụn đã vỡ dưới vực
sâu
Những mảnh vụn đã lẫn lộn vào
nhau
Những hình hài không có trong
đời thực
Những sắc màu cũng không có
trong đời thực
Một việc làm chỉ có dưới đáy
vực
Một việc làm chỉ có trong tâm
thức người điên…
.
Vượt lên tất cả những bon
chen
Để lao xuống vực hư không tăm
tối
Sắp xếp lại những mảnh đời
đen trắng
Dẫu biết chỉ là những ngộ
nhận đớn đau…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét