| Bước chân trần trên than hồng cuộc lữ… | for everyone |
Bước chân trần trên than hồng cuộc lữ…
Lãng Hiển Xuân
Cũng là một người chơi và sống trong môi trường của giới làm nghệ thuật ở Huế, nhưng ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn đã nhảy vào trong trí nhớ của tôi rồi ngồi luôn ở trong đó. Mặc dù trong hơn chục năm qua hắn vẫn đang lầm lũi bước đi trên đám than hồng của cuộc lữ thứ đời hắn…Có người bảo đó chỉ là một cuộc đào thoát quá khứ, nhưng với tôi, đó chính là một cuộc dấn thân thực sự của con người nghệ sĩ rất đương đại ở trong hắn. Cũng trong cuộc lữ ấy, từ là một Tuấn điêu khắc tự nhiên trở thành thằng Tuấn “nghiện”, rồi đang trong cuộc lang thang hắn lại bỗng nhiên thành Tuấn Sư trong sự ngỡ ngàng của bạn bè….rồi một ngày kia, sau cuộc triển lãm “A! Bụt…!” hắn lại trở về thành “Gã họa sĩ” Tuấn…và tiếp theo là một chuỗi…những ngày lao động nghệ thuật miệt mài trên mảnh đất Kinh Đô cũ…
Dấn thân…
Vừa tốt nghiệp trường ĐH Mỹ thuật “Yết Kiêu”, hắn đã được tham gia vào nhóm làm tượng đài lớn nhất Việt Nam ở trên Sông Đà. Phải chăng cuộc đời đã mỉm cười với hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên! Khá “bô trai” với cái mũi đẹp và to hơn so với tỷ lệ của khuôn mặt, lại thêm có cái “mác” mới vừa tốt nghiệp ở một trường rất “kiêu” của giới làm nghệ thuật Hà thành nên trong các cuộc chơi chung hắn bao giờ cũng dễ được ngồi ở một “ghế trên” của đám bạn cùng trang lứa…Vốn là con trai một nên được gia đình nuông chiều chăm bẵm. Ra trường ngay từ những ngày đầu tiên đã được cuộc đời ưu ái, nên phải nói là hắn cũng đủ nguồn để mà tha hồ vung vít, mà “kiêu bạc” với cuộc đời. Chính điều này đã đưa hắn tới một cám dỗ khác của “Nàng tiên nâu” lúc nào cũng không rõ nữa. Khi kể về những ngày tháng ngập trong đó, hắn chao chát: “Cứ tưởng mình không thể vượt qua khỏi được nó và luôn bị vây bủa ám ảnh bởi cái chết!”
Nhưng cuộc đời đâu chỉ có thế…Bởi ngay cả trong những cuộc chơi mà độ khoái của cảm giác có lên tới ngút ngàn tận mây xanh đi chăng nữa thì con người ta vẫn cứ rơi vào ngõ cụt khi vẫn chưa hiểu được ý nghĩa và mục đích của cuộc sống! Mọi sự vay mượn từ bên ngoài để tạo một cảm giác và hứng thú sáng tạo đều không thể giải quyết hết được những khát khao thao thức về thực tại của một con người nghệ sĩ đích thực. Chính điều này cũng đã làm cho không biết bao nhiêu người làm nghệ thuật hiện nay bị rơi vào trong những bế tắc của sự sáng tạo, để rồi từ đó sa vào đủ mọi vòng xoáy khác của cuộc đời với những ngộ nhận không thể vùng thoát ra được. Cũng đang ở trong vòng xoáy ấy với những ám ảnh thường trực của cái chết, hắn chợt nhận ra, cái môi trường mà hắn đang ngập ở trong đó cũng chính là thủ phạm đang trói buộc tâm hồn nghệ sĩ của hắn.
Rồi như là một sự tình cờ tiên định, hắn lướt qua Huế, xứ sở của cơ man là những ngôi chùa cổ kính, những đền đài lăng tẩm trầm mặc…chợt nhiên đã làm hắn tỉnh thức. Quẳng lại phía sau lưng tất cả những xa hoa bụi bặm, những khẩu quyết của giới giang hồ nghệ sĩ Hà thành, những phút phá đời trong quằn quại men tiên…hắn xuống tóc vào chùa…Đi Tu!
Chùa trên núi…và sự cô đơn “tuyệt đối”!?
Thuở sơ khai con người đã phải luôn đối diện với sự sợ hãi và chẳng bao giờ biết sự sợ hãi ấy bắt nguồn từ đâu. Dù đến bây giờ khi khoa học kỹ thuật đã phát triển đến mức chinh phục được cả không gian vũ trụ nhưng sự sợ hãi nguyên thủy ấy vẫn còn nguyên đó trong mỗi bản thể nhân loại này. Chỉ có những ai đã từng thực sự đối diện với cái chết, đã từng vật vã với nó và còn phải có mang trong mình một chút nền tảng triết lý sống nào đó mới nhận chân được sự sợ hãi ấy. Phải chăng do nhân duyên thiên định hay vì lý do nào khác nên khi hắn xuống tóc vào chùa đi tu mới được mang vào mình cái Pháp danh Chơn Mỹ!
Hồi ấy, Huyền Không Sơn Thượng, một cái chùa cheo leo trên núi Chầm đã lưu dấu những tháng ngày hắn thực sự vật vã sống, vật vã tồn tại, vật vã cô đơn, vật vã đối diện với bản nguyên của chính mình. Chẻ củi nấu cơm, đói ăn khát uống, lao động cật lực ở một nơi khá hoang sơ và ở trong giáo pháp mà việc ăn thì một ngày chỉ được ăn có một bữa đúng Ngọ của dòng tu chùa này. Chưa hết, những lúc sau buổi kinh tối, trở về với cái cốc vắng nhỏ bé trong khu rừng núi tịch mịch, nằm đối diện với bóng tối, đối diện với những cơn vật vã của tháng ngày vung vít luôn đeo bám để lôi kéo hắn…Rồi trong từng khoảnh khắc, cái chết lại ùa đến dụ dỗ hắn trong một sự cô đơn đến cùng cực. Đã có lúc hắn muốn bỏ cuộc bởi còn thỉnh thoảng bắt gặp đâu đó, ngay cả ở trong chùa, những điều thị phi mà dưới chân núi kia đầy rẫy. Nhưng khi bắt đầu vào thiền và đối diện với chính mình, dù đang ngồi trong bóng tối, lấy ánh sáng của đạo để soi và để đối thoại thì hắn lại nhận ra thêm được chân lý để mà đi tiếp.
Hắn kể với tôi, dù đã bao lần trải qua những cuộc tàn phá thân xác của mình, nhưng trong một lần đi khất thực giữa trời buổi trưa nắng nóng mà vẫn phải đi chân trần, một người dân ăn vận đàng hoàng sạch sẽ đến “cúng dường” cho hắn, người đó làm thủ tục lễ bái quá lâu đã làm cho đôi chân trần của hắn bỏng rát trên đường nhựa mà hắn vẫn không hề dám nhúc nhích. Phải chăng đó mới chính là hạnh phúc của người học đạo!?
Những tháng ngày tu tập ở trên chùa Huyền Không ấy, một đôi lần hắn cũng được làm tượng, cái nghề mà hắn đã yêu thích từ thuở nào. Nhưng những cái đôi lần ấy cũng chỉ là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi trong hành trình tu tập của hắn. Dù bức tượng đã lên trên mẫu đất rất đẹp nhưng rồi cũng chẳng lưu lại được ấn tích bởi sự vô thường trong thế giới quan khi ở tại chùa lúc đó. Hình như ảnh của bức tượng ấy cũng có được lưu ở đâu đó trong chiếc máy ảnh của một người bạn của hắn.
Sự trở về, hay khởi đầu của một hành trình khác!
“Cần phải đủ cô đơn để sáng tạo…” ai đó đã nói như vậy! Để đánh dấu cuộc trở về, hắn và họa sĩ Phan Hải Bằng đã làm một cuộc triển lãm tranh sơn mài chung mang tên “Song Nam ” tại Galery XQ Cổ Độ, Khách sạn Century Huế trong dịp Festival Quốc tế Huế 2006. Mặc dù tranh sơn mài không phải là sở trường của hắn, nhưng ở trong chất liệu này hắn mới tìm thấy được cái phương tiện để chuyên chở những suy tư, những trăn trở, những thắc mắc…của hắn trong cuộc sống phù sinh này.
Cuộc trở về của hắn đã được Sư phụ Minh Đức Triều Tâm Ảnh buông bằng câu: “Con đến minh bạch và con đi cũng minh bạch. Thầy rất hài lòng vì con”.
Huế vào Thu 2011
LHX



