Bỗng nhiên…một ngày…
Bỗng nhiên…
một ngày
Ta có em.
Thiên thần có đằng sau lưng hàng ngàn chàng trai…
xếp hàng
để đến lượt được xem gót…
Bỗng nhiên…
một ngày
Khóe lệ ta không còn giọt nào được gọi là nước mắt
có chăng
Chỉ là những giọt máu khô đã viên tròn…
Bỗng nhiên…
một ngày
biển chợt thôi không còn dạt dào ve vãn
không cả bão giông tố lốc sóng thần
cả đại dương thành tấm gương xanh phẳng lặng…
một ngày
Nơi neo đậu tình yêu của chúng ta
trên bản đồ yêu của thế giới
Bỗng nhiên…
Biến mất…
hoặc chỉ còn là một lọt thỏm nào đó trong bể khổ của nhân loại này!!!
Và những cái bỗng nhiên…
như biển xanh ngừng lặng
như những giọt lệ đã khô
những con tàu ra khơi
có còn ý nghĩa …
Dù đã có được em trong vòng tay ôm
trên con đường mà hàng ngày ta vẫn luôn tình tự
nụ hôn hằng mơ ước
Chắc còn có ý nghĩa gì không…
Rồi một ngày
bỗng nhiên
Những nỗi sợ hãi từ tiền kiếp
trong đầu óc của nhân loại này
Tự dưng biến mất…
Cả em và ta
Hóa…thành nắm đất ven đường…
Vào Thu 2011
Lãng Hiển Xuân
