Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013


VỰC NHỚ
Thơ Lãng Hiển Xuân
Cho mùa Thu
Kẻ si tình trượt dài xuống đáy sâu vực nhớ
Đáy vực
Là muôn vàn mảnh vỡ của bao trái tim
Những trái tim yêu
           cuồng dại thủy chung
tội lỗi và chân thật...
Những trái tim qua bao nhiêu lần tất bật
Tất cả cùng tụ họp về đây sau những cuộc kiếm tìm…
.
Không biết mình là ai hắn miệt mài sắp xếp
Những mảnh vụn đã vỡ dưới vực sâu
Những mảnh vụn đã lẫn lộn vào nhau
Những hình hài không có trong đời thực
Những sắc màu cũng không có trong đời thực
Một việc làm chỉ có dưới đáy vực
Một việc làm chỉ có trong tâm thức người điên…
.
Vượt lên tất cả những bon chen
Để lao xuống vực hư không tăm tối
Sắp xếp lại những mảnh đời đen trắng
Dẫu biết chỉ  những ngộ nhận đớn đau…

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Lời của đêm



Lời của đêm

Lãng Hiển Xuân

Những cơn gió lồng lên
Rú rít ngoài ô cửa kính
Trên độ cao ngàn mét
Như những khúc nhạc đêm của loài thú đi hoang.

Căn phòng vắng thênh thang
Chẳng gợi lên điều chi ngoài những ký tự rời rạc rỡ ràng như sương khói...

Vắng em
Giấc mơ xưa
Ẩn hiện trong những phận buồn lam lũ
Quầng sương trắng
Khúc xạ bao nỗi niềm chẳng có tên
Mỗi gốc cây già
Cứ xù lên những nốt u nần của thời gian đã mất
Gửi từ quá khứ
Những thông điệp
Trong từng que củi
Đốt lên từ bàn tay của con người...

Đi qua đêm
Những cơn gió cứ gào lên những gì như là bi thiết
Gửi cho nhân loại
Trầm tích của ngàn triệu năm
Đi qua đêm
Những ý nghĩ
Được thắp lên từ tàn tro của điếu thuốc
Chẳng thể sáng lên đến một tương lai...

Vắng em
Bảng lảng tôi
Và bảng lảng khói sương
Con dốc dài quanh co mệt mỏi
Làm sao tới đỉnh
Khi thiếu vắng một niềm yêu..!
LHX.